“Lan… nhà mình sắp không còn gì nữa rồi.”
Tôi đứng sững.
Gia đình tôi vốn không giàu, nhưng cũng chưa từng thiếu thốn. Bố tôi mở một xưởng gỗ nhỏ trong thị trấn, nuôi cả nhà sống qua ngày. Mấy năm trước, vì tin người quen, ông vay tiền mở rộng xưởng. Ai ngờ thị trường lao dốc, đơn hàng bị hủy, đối tác ôm tiền bỏ trốn.
Nợ nần chồng chất.
Ban đầu là vài trăm triệu. Sau đó lãi mẹ đẻ lãi con. Đến khi tôi biết thì con số đã lên tới hơn ba tỷ.
Một gia đình bình thường như chúng tôi… lấy đâu ra tiền.
Chủ nợ bắt đầu kéo đến nhà. Họ không đánh đập, nhưng ánh mắt và giọng nói của họ khiến tôi lạnh sống lưng.
“Không trả được thì bán nhà.”
“Hay bán con gái cũng được.”
Câu nói ấy khiến bố tôi tái mặt.
Tôi không ngờ vài tuần sau… nó lại thành sự thật.
Một buổi tối, bố gọi tôi ra ngoài hiên. Ông nhìn tôi rất lâu, lâu đến mức tôi bắt đầu thấy bất an.
“Có một người… đồng ý giúp nhà mình trả hết nợ.”
Tôi thở phào.
Nhưng câu tiếp theo của bố khiến tim tôi như rơi xuống.
“Ông ấy muốn… cưới con.”
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
“Ai?”
Bố nhìn xuống đất.
“Ông Hòa.”
Tôi cảm giác cả thế giới quay cuồng.
Ông Hòa là chủ một công ty xây dựng lớn trong vùng. Ông ta gần sáu mươi tuổi, vợ mất đã nhiều năm. Người trong thị trấn ai cũng biết ông ta giàu, nhưng cũng nổi tiếng khó tính và lạnh lùng.
Còn tôi… mới hai mươi ba.
Tôi cười khan.
“Bố đang đùa con đúng không?”
Bố không trả lời.
Ông chỉ nói khẽ:
“Nếu con không đồng ý… bố cũng không ép.”
Nhưng tôi hiểu.
Nếu tôi từ chối, căn nhà này sẽ bị siết nợ. Bố tôi sẽ trắng tay. Cả gia đình sẽ không còn chỗ ở.
Đêm đó tôi không ngủ.
Tôi nhìn lên trần nhà, nghe tiếng thở nặng nhọc của bố ở phòng bên, và biết rằng… mình không còn lựa chọn nào khác.
Một tuần sau, tôi trở thành vợ của một người đàn ông đáng tuổi ông nội.
Đám cưới diễn ra nhanh chóng.
Không có váy cưới lộng lẫy, không có bạn bè tụ tập. Chỉ vài bàn tiệc đơn giản trong khách sạn của ông Hòa.
Người ta nhìn tôi bằng đủ loại ánh mắt.
Thương hại.
Mỉa mai.
Và cả khinh thường.
Tôi nghe loáng thoáng có người thì thầm sau lưng:
“Con bé bán mình để trả nợ cho bố.”
Có lẽ… họ cũng không nói sai.
Đêm tân hôn, tôi ngồi một mình trong căn phòng ngủ lớn của biệt thự.
Chưa bao giờ tôi thấy một căn phòng vừa đẹp vừa lạnh lẽo đến thế. Tường sơn trắng, đèn vàng dịu, giường lớn trải ga lụa. Tất cả đều hoàn hảo… nhưng lại khiến tôi ngột ngạt.
Tôi mặc chiếc váy ngủ mà người giúp việc chuẩn bị sẵn, hai tay đan vào nhau run run.
Trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ:
Chuyện gì cũng sẽ xảy ra… sớm thôi.
Ông Hòa nói sẽ về muộn vì có cuộc họp.
Khoảng gần mười giờ đêm, tôi nghe tiếng cửa phòng tắm mở.
Tôi giật mình quay lại.
Tôi chắc chắn rằng trước đó… trong phòng không có ai.
Cánh cửa phòng tắm từ từ mở ra.
Một người đàn ông bước ra.
Nhưng… đó không phải ông Hòa.
Tôi sững sờ đến mức suýt kêu lên.
Người bước ra là một người đàn ông trẻ.
Khoảng hai mươi tám, hai mươi chín tuổi. Cao, vai rộng, tóc còn ướt vì vừa tắm xong. Anh ta mặc áo choàng tắm màu xám, nhìn tôi với ánh mắt hơi ngạc nhiên.
Còn tôi thì hoảng hốt đứng bật dậy.
“Anh… anh là ai?!”
Anh ta cũng khựng lại.
“Cô… là ai?”
Hai chúng tôi nhìn nhau như thể vừa gặp ma.
Tôi lắp bắp:
“Đây… đây là phòng tân hôn của tôi.”
Anh ta nhíu mày.
“Phòng của cô?”
Tôi run run.
“Chồng tôi là… ông Hòa.”
Nghe đến tên đó, ánh mắt anh ta lập tức thay đổi.
Một giây sau, anh bật cười khẽ.
“À…”
Tôi càng hoang mang.
“Anh cười cái gì?”
Anh nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi thở dài.
“Vậy là… ông già lại cưới vợ mới thật.”
Tôi đứng chết trân.
“Ông già?”
Anh ta nhún vai.
“Ông Hòa. Bố tôi.”
Tôi cảm giác như vừa bị sét đánh.
“Bố… anh?”
Anh gật đầu.
“Tôi là Minh. Con trai ông ấy.”
Tôi loạng choạng ngồi xuống giường.
Đầu óc tôi quay cuồng.
Con trai ông Hòa… lại bước ra từ phòng tắm trong phòng tân hôn của tôi?
Tôi nhìn anh ta, giọng run run:
“Vậy… tại sao anh ở đây?”
Minh nhún vai một cách bình thản.
“Vì đây vốn là phòng của tôi.”
Tôi há hốc miệng.
“Cái gì?”
Anh thở dài, kéo ghế ngồi xuống.
“Có lẽ bố tôi quên nói với cô.”
Anh nói rất chậm, từng chữ như rơi xuống.
“Ông ấy cưới cô… nhưng không có ý định sống chung.”
Tôi nhìn anh không hiểu.
Minh nói tiếp:
“Ông ấy bị bệnh tim nặng. Bác sĩ nói không sống được lâu.”
Tim tôi thắt lại.
“Vậy… tại sao…”
Minh nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Ông ấy muốn để lại tài sản cho một người vợ hợp pháp… thay vì họ hàng tranh giành.”
Tôi chết lặng.
“Cô hiểu không?” Minh nói. “Cô chỉ là… tấm lá chắn pháp lý.”
Căn phòng im phăng phắc.
Tôi cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại.
Tất cả những gì tôi nghĩ về cuộc hôn nhân này… hóa ra còn phức tạp hơn nhiều.
Minh đứng dậy, đi về phía cửa.
Trước khi bước ra ngoài, anh quay lại nói một câu khiến tôi không biết nên khóc hay nên cười.
“Chúc mừng cô.”
Anh nhún vai.
“Cô vừa trở thành người vợ hợp pháp… của một tỷ phú sắp chết.”
Cánh cửa đóng lại.
Tôi ngồi một mình trong căn phòng tân hôn rộng lớn.
Bên ngoài trời bắt đầu mưa.
Tôi nhìn xuống đôi bàn tay run rẩy của mình và chợt nhận ra…
Cuộc hôn nhân mà tôi nghĩ là để cứu gia đình khỏi nợ nần…
Có thể chỉ mới bắt đầu một cơn bão lớn hơn rất nhiều.

Để lại một bình luận