Tôi và chồng vừa sáng nay, kết thúc 7 năm hôn nhân bằng một tờ giấy hôn có chữ ký của hai người.
Chúng tôi hôn nhau trong sự mệt mỏi nhiều hơn là than thở. Những ngày cuối tháng, anh ấy thường xuyên Đi sớm về muộn, ăn cơm cũng không nói nổi một câu tử tế. Tôi thì thầm, lạnh lùng, đóng cửa phòng mỗi tối. Giữa chúng tôi không có người thứ ba, không ai đánh ghen, chỉ là sống cùng nhau mà như 2 người xa lạ, đến một ngày tôi đề nghị ly hôn, anh gật đầu đồng ý, thế là cả 2 đưa ra quyết định. Đổ có nhiều lưu tiền, cứ như thể việc này sớm muộn gì cũng tiến, chỉ là ai lên tiếng trước mà thôi.
Anh nói sẽ chuyển cho tôi 3 tỷ, không gọi là chia tài sản, mà là một khoản bù đắp cho những năm tháng qua. Tôi không hỏi thêm, 3 tỷ lệ với tôi là đủ để bắt đầu lại một cuộc sống mới không lệ thuộc.
Quá trình xử lý nhanh chóng, tôi bước ra khỏi phòng mà không cần biết. Khung cảnh cũ nhìn tôi lần cuối rồi quay lưng đi thẳng. Tôi nghĩ thế là hết.
Nhưng vừa ra khỏi cổng tòa nhà, điện thoại đã reo, là em trai tôi gọi.
Tôi vừa chào máy, nó đã hỏi ngay: “Chị ly hôn xong chưa? Nhận được bao nhiêu rồi? Có thể đòi thêm không? Cái nhà bên anh rể vẫn đứng tên hai người, đòi chia đôi đi. Căn nhà đó giờ bán bạch tuộc cũng được hơn tỷ lệ, anh rể không muốn bán cũng phải trả chị 5 tỷ, đòi được bao nhiêu thì chị phải đòi nhé, không là sau này Cơn sốt đấy”.

Ảnh minh họa
Tôi nghe tiếng em trai mà nói biết nên khóc hay cười. Em trai không hỏi tôi có buồn không? Chỉ hỏi tôi được bao nhiêu tiền? Cứ tưởng vì em ấy quan tâm tới tương lai của tôi, không ngờ em lại nói tiếp: “Em đặt bột mua nhà rồi, thiếu khoảng 2 tỷ, chị cho em mượn nhé”.
Tôi tắt máy ở giữa, không muốn nói gì thêm. Ngồi vào xe taxi, tôi đưa mắt nhìn qua cửa kính, phố xá rực rỡ, mọi người Hói chỉ có tôi là cảm thấy bụig chênh kỳ lạ.
Tôi chưa bao giờ tính toán với ai. Trong suốt cuộc hôn nhân, tôi cũng không hỏi gì ở chồng. Tỷ lệ 3 kia là anh chủ động, không cần phải tranh cãi. Tôi nghĩ mình đủ mạnh rồi, thế mà không ngờ các em trai duy nhất của tôi, người mà tôi nghĩ sau ly hôn, có thể về ở cùng một thời gian để tìm hướng đi mới cho bản thân, lại coi tôi như cây ATM sẵn tiền để rút.
Tôi ghi lại trong đầu bao nhiêu lần mình giúp nó, dù là cho tiền cưới vợ, mua xe máy, rồi những lần thất nghiệp, tôi chuyển tài khoản không cần hỏi lại. Bây giờ, it không hỏi han một câu, chỉ nghĩ tôi có tiền thì phải chọn nó.
Tôi biết kiểu này mình không thể về nhà bố sinh ở được, vì sẽ chạm mặt em trai, sẽ được em vô địch móc hoặc đòi hỏi đến khi đưa tiền. Tôi không biết có nên đưa tiền cho em trai để được yên hay giữ tiền đó để lo cho bản thân?

Để lại một bình luận