Tôi giấu chồng chuyện trúng số—hơn một trăm tỷ—rồi về nhà, giả vờ nói mình vừa bị cho nghỉ việc.
Tấm vé số mua vội ở quầy ven đường, dãy số là ngày sinh của mẹ cộng với ngày giỗ của ba. Một kiểu chọn số rất “người Việt”—tin vào duyên số hơn là xác suất.
Đứng trước cửa công ty xổ số, tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại gần ba phút.
38,4 triệu tệ.
Sau thuế, còn hơn 30 triệu.
Quy ra tiền Việt—hơn 100 tỷ.
Tôi không hét lên.
Không run.
Không khóc.
Chỉ đứng im bên lề đường, trong đầu hiện lên một suy nghĩ rất rõ ràng—
Nếu bây giờ tôi về nhà nói với chồng tôi—Trần Minh Viễn,
thì ngày mai, chị gái anh—Trần Minh Lệ—sẽ biết.
Mà Minh Lệ đã biết, thì kiểu gì chồng chị ta—Thái Quốc Cường—cũng biết.
Và một khi Quốc Cường biết…
Ba cái spa đang thua lỗ, nợ nần chồng chất của hắn—chắc chắn sẽ “tìm đến” nhà tôi.
Nghĩ đến đó, tôi không quay về nhà.
Tôi rẽ sang hướng khác.
Đi thẳng đến ngân hàng.
Mở một tài khoản mới.
Đăng ký một số điện thoại mới.
Chia nhỏ tiền, gửi từng phần.
Làm xong tất cả, tôi mới trở về.
⸻
Mở cửa bước vào nhà, Minh Viễn đang đứng trong bếp.
Anh mặc chiếc tạp dề đã bạc màu vì giặt quá nhiều lần, quay đầu lại cười:
“Em về rồi à? Hôm nay sao sớm thế?”
Tôi đặt túi xuống, ngồi xuống ghế sofa.
“Minh Viễn.”
“Ừ?”
“Tôi… bị cho nghỉ việc rồi.”
Cái xẻng trong tay anh khựng lại.
Anh tắt bếp.
Đi tới.
Ngồi xổm trước mặt tôi.
“Bao giờ?”
“Hôm nay. Họ nói cắt giảm nhân sự.”
Tôi không dám nhìn vào mắt anh.
Không phải vì có lỗi.
Mà là vì… sợ nhìn thấy sự thất vọng.
Anh im lặng vài giây.
Rồi nắm lấy tay tôi.
“Không sao.”
Giọng anh khàn đi.
“Anh nuôi em.”
Chỉ ba chữ.
Nhưng mắt anh đã đỏ.
⸻
Chúng tôi cưới nhau bốn năm.
Anh làm điều phối cho công ty logistics, lương khoảng hơn 8 triệu.
Tôi làm vận hành thương mại điện tử, lương hơn 12 triệu.
Hai vợ chồng góp lại, trả tiền nhà, tiền sinh hoạt—mỗi tháng vẫn tiết kiệm được chút ít.
Không dư dả.
Nhưng tôi chưa từng thấy anh chán nản hay cáu gắt.
Tối hôm đó, anh nấu thêm một món.
Mở một lon bia.
“Coi như em nghỉ ngơi một thời gian.”
Tôi chỉ im lặng uống.
⸻
Sáng hôm sau, tôi chưa dậy thì anh đã đi làm.
Trong điện thoại có tin nhắn:
“Anh đi trả bộ trang sức chị anh đặt rồi. Tiền cọc lấy lại được một phần, em giữ mà dùng trước.”
Tôi nhìn tin nhắn đó rất lâu.
Bộ trang sức đó—là chị anh ép anh đặt cọc, nói là “tấm lòng của em trai”.
Lúc đó anh không nói gì.
Chỉ lặng lẽ rút tiền tiết kiệm.
Tôi từng cãi nhau một trận.
Anh chỉ nói: “Lần này thôi.”
Vậy mà bây giờ… anh đi trả thật.
Chỉ vì tôi “mất việc”.
⸻
Tôi nằm trên giường, nhìn trần nhà.
Trong tài khoản của tôi—hơn 100 tỷ.
Còn chồng tôi ngoài kia…
vì vài chục triệu tiền cọc… mà dám làm mất lòng chị ruột.
⸻
Trưa hôm đó, điện thoại anh bị gọi đến liên tục.
Giọng chị anh—sắc như dao:
“Trần Minh Viễn! Em có ý gì? Dám đi trả đồ của chị?”
Anh đứng ngoài ban công, giọng bình tĩnh:
“Chị, vợ em thất nghiệp rồi. Nhà em phải tiết kiệm.”
“Liên quan gì đến chị? Em là em trai ruột của chị mà tiếc tiền à?”
“Không phải tiếc. Là hiện giờ không có.”
“Không có? Lương em đâu?”
“Tiền nhà, sinh hoạt—”
“Thôi đi! Thứ bảy họp gia đình, hai đứa bắt buộc phải đến!”
Cúp máy.
⸻
Tôi đứng phía trong, nghe hết.

Đi ra, đưa anh cốc nước.
“Không đi được không?”
Anh lắc đầu.
“Mẹ cũng ở đó.”
⸻
Thứ bảy.
Nhà chị anh.
Căn hộ rộng, mới mua, trả góp mỗi tháng gần hết lương.
Chị anh ngồi sẵn trên sofa, tóc làm cầu kỳ, móng tay sơn bóng.
Thấy tôi, liếc một cái:
“Ôi, thất nghiệp mà trông vẫn tươi nhỉ.”
Minh Viễn trầm giọng:
“Chị.”
Mẹ chồng tôi từ trong bếp đi ra, thở dài:
“Hiểu à, con cũng nên cố gắng. Đừng để một mình Minh Viễn gánh.”
Anh rể thì cười:
“Nếu không tìm được việc, đến spa của anh làm lễ tân cũng được.”
Tôi nhìn anh ta.
Lễ tân?
⸻
Bữa ăn đó, tôi ngồi im.
Nghe họ nói về tiền.
Về thành công.
Về “giúp đỡ gia đình”.
Dưới gầm bàn, Minh Viễn lặng lẽ nắm tay tôi một lần.
⸻
Trên đường về, anh nói:
“Đừng để trong lòng.”
Tôi hỏi:
“Anh không mệt à?”
Anh cười nhẹ:
“Quen rồi.”
⸻
Tôi nhìn ra cửa kính xe.
Đèn đường lùi dần phía sau.
Trong tài khoản tôi—hơn 100 tỷ.
Nhưng trên bàn ăn hôm nay…
tôi lại không nói nổi một câu.
Không phải không dám.
Mà là tôi muốn xem—
Những con người này…
có thể đi xa đến mức nào.
⸻
Ngày hôm sau, chị anh đăng bài lên mạng.
Một sợi dây chuyền đắt tiền.
Caption:
“Có người có em trai không ra gì, may mà có chồng tốt.”
⸻
Minh Viễn thấy, nhưng không nói gì.
Chỉ bảo tôi:
“Đừng xem.”
⸻
Tôi nhìn anh.
Người đàn ông này…
Lương tháng chỉ đủ sống.
Vì tôi mà dám cãi chị.
Vì tôi mà chịu nhịn nhục.
Còn tôi—
Tôi có tất cả.
Nhưng tôi vẫn chưa nói.
Không phải vì tôi sợ anh thay đổi.
Mà là…
Tôi sợ những người xung quanh anh thay đổi.
Và đến lúc đó—
người chịu tổn thương nhất…
lại chính là anh.
⸻
Tuần sau, chị anh gọi:
“Sinh nhật chị, đến ăn nhé. Mỗi người góp chút tiền là được.”
Giọng nhẹ nhàng.
Nhưng đầy tính toán.
⸻
Tôi nhìn Minh Viễn.
“Đi không?”
Anh gật đầu.
“Đi.”
⸻
Tôi mỉm cười.
“Ừ, đi.”
Tôi cũng muốn xem—
Bữa tiệc đó…
Sẽ diễn đến đâu….
Bữa tiệc sinh nhật của Minh Lệ diễn ra tại một nhà hàng hạng sang mà chị ta vốn chẳng đủ tầm để chi trả nếu không có khoản vay tín dụng. Minh Lệ diện chiếc váy lấp lánh, tay đeo sợi dây chuyền mới mua — thứ mà chị ta tự đắc khoe là “chồng tặng”, dù tôi biết thừa đó là tiền anh rể vừa rút từ thẻ thấu chi của spa.
Vừa thấy vợ chồng tôi bước vào, Minh Lệ đã lớn tiếng giữa sảnh: – “Ôi, hai đứa đến rồi à? Hiểu này, hôm nay chị đặt bàn 15 triệu, chia đầu người ra chắc mỗi nhà góp 5 triệu thôi. Em đang thất nghiệp, chị tính cho em… trả góp cũng được.”
Cả bàn tiệc cười ồ lên. Minh Viễn siết chặt tay tôi, định nói gì đó nhưng tôi khẽ ngăn lại. Tôi mỉm cười, lấy từ trong túi xách ra một chiếc phong bì mỏng: – “Chị, đây là quà của vợ chồng em.”
Minh Lệ trề môi, mở phong bì ra trước mặt bao nhiêu người. Bên trong không phải tiền mặt, mà là một tờ hóa đơn thanh toán nợ. Sắc mặt chị ta bỗng chốc từ đỏ sang trắng, rồi chuyển sang xanh mét. Đó là hóa đơn thanh toán dứt điểm khoản nợ quá hạn 2 tỷ đồng của chuỗi spa mà Thái Quốc Cường đang đứng tên.
– “Cái… cái này là sao?” – Anh rể run rẩy cướp lấy tờ giấy.
Tôi bình thản nhấp một ngụm nước lọc: – “Em thấy anh chị vất vả quá, nợ nần chồng chất mà vẫn phải gồng mình giữ thể diện thế này nên em giúp một tay. Coi như đây là lần cuối cùng em trai anh chị ‘có lỗi’ vì không mua được trang sức cho chị.”
Cả bàn tiệc im phăng phắc. Minh Viễn nhìn tôi, ánh mắt đầy kinh ngạc và hoang mang. Tôi quay sang nắm lấy đôi bàn tay thô ráp của anh, dịu dàng bảo: – “Anh, từ mai anh không cần phải nhịn nhục ai nữa. Em không thất nghiệp, em chỉ là đang chuẩn bị cho chúng mình một cuộc đời mới thôi.”
Ngay lúc đó, điện thoại của Minh Lệ và Quốc Cường đồng loạt đổ chuông. Là thông báo từ ngân hàng: Toàn bộ các khoản vay của họ đã được một bên thứ ba tất toán, nhưng kèm theo đó là văn bản chuyển nhượng quyền kiểm soát tài sản cho một quỹ đầu tư mới thành lập.
Tôi đứng dậy, chỉnh lại cổ áo cho Minh Viễn: – “Tiền của em, em có thể cứu anh chị khỏi vũng bùn, nhưng em cũng có thể mua đứt luôn cái ‘thể diện’ mà anh chị đang cố diễn. Từ giờ, spa của anh rể sẽ do em quản lý. Nếu chị Lệ thích, có thể đến đó làm… lễ tân. Như lời anh từng gợi ý cho em vậy.”
Nói rồi, tôi dắt Minh Viễn bước ra khỏi nhà hàng, mặc cho phía sau là những tiếng kêu gào, giải thích và cả sự sụp đổ của những kẻ vốn coi thường chúng tôi.
⸻
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, Minh Viễn dừng lại, nhìn tôi rất lâu. Anh không hỏi về số tiền, cũng không trách tôi lừa dối. Anh chỉ hỏi: – “Em giấu anh lâu chưa?”
– “Từ ngày em bảo em mất việc.”
Anh thở dài, rồi bỗng bật cười, một nụ cười nhẹ nhõm đến lạ kỳ: – “Vậy là từ giờ… anh thực sự được em nuôi rồi đúng không?”
Tôi kiễng chân, hôn nhẹ lên môi người đàn ông đã sẵn sàng bỏ cả thế giới để bảo vệ tôi khi tôi “trắng tay”. 100 tỷ có thể mua được nhiều thứ, nhưng không mua được trái tim của Minh Viễn. Tôi giấu tiền không phải vì ích kỷ, mà vì tôi muốn chắc chắn rằng, dù cả thế giới này có thay đổi vì lòng tham, thì tình yêu của chúng tôi vẫn đứng vững trên đôi chân của sự chân thành.
Sáng mai, chúng tôi sẽ đi du lịch. Chỉ hai người. Trên chiếc xe cũ của anh, nhưng tâm hồn thì tự do hơn bao giờ hết.

Để lại một bình luận