Trưởng đoàn nhà trai, ông lão râu bạc, trầm giọng nhìn thẳng vào Hương và ông Tâm, ánh mắt sắc như dao. Ông giơ cao túi vải đỏ, tuyên bố lạnh ngắt: “Chúng tôi dùng số vàng này để… mua lại sự tự do của Tủ, để anh ấy có thể cưới một người phù hợp hơn với phong tục của chúng tôi!”
Hương như bị sét đánh ngang tai, nét mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Tim cô thắt lại, lồng ngực như bị bóp nghẹt. Cả họ hàng nhà gái chết lặng, không ai dám thốt lên lời nào. Không khí vui vẻ ban nãy tan biến, thay vào đó là sự kinh hoàng và tủi nhục tột cùng. Ông Tâm, đứng cạnh Hương, khuôn mặt tái mét, nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Ông nhìn Trưởng đoàn nhà trai với ánh mắt rực lửa giận dữ, nhưng lại không thể cất lời. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy mỏm đá cao nhất, chỉ còn tiếng gió núi rít qua tai, như đang chế giễu tình cảnh trớ trêu này. Tủ đứng bên cạnh Hương, khuôn mặt anh cũng biến sắc, bối rối không nói nên lời.
Khuôn mặt Ông Tâm từ tái mét nay đỏ bừng lên vì giận dữ, ánh mắt ông nảy lửa nhìn thẳng vào Trưởng đoàn nhà trai. Ông nghiến răng, một bước tiến lên phía trước, nắm chặt hai bàn tay đến nỗi những gân xanh nổi đầy trên trán và mu bàn tay, tưởng chừng sắp sửa gầm lên một tiếng phản đối long trời lở đất. Nhưng đúng lúc đó, Bà Tâm đứng bên cạnh, khuôn mặt bà cũng trắng bệch vì sợ hãi, vội vã kéo tay chồng lại. Bà thì thầm, giọng run rẩy, “Ông… ông Tâm! Không được đâu!” Bà lo sợ trước thái độ cứng rắn, lạnh lùng của đoàn nhà trai và nỗi xấu hổ ê chề đang bủa vây lấy cả gia đình, nuốt chửng danh dự của họ giữa chốn núi rừng hoang vắng này. Ông Tâm khựng lại, tiếng gầm gừ bị chặn đứng nơi cổ họng, nhưng ánh mắt ông vẫn bừng bừng lửa giận.
Ông Tâm khựng lại, tiếng gầm gừ bị chặn đứng nơi cổ họng, nhưng ánh mắt ông vẫn bừng bừng lửa giận. Không khí trên mỏm đá cao nhất bỗng chốc đặc quánh lại, nặng nề đến nghẹt thở. Ngay lúc đó, một người đàn ông trung niên trong đoàn nhà trai, với bộ quần áo chàm đã bạc màu và gương mặt khắc khổ, bước lên. Ông ta trông có vẻ là chú của Tủ, ánh mắt sắc lẹm lướt qua Hương, dừng lại ở Ông Tâm và Bà Tâm. Ông ta hắng giọng, phá tan sự im lặng đáng sợ.
“Ông Tâm, Bà Tâm,” người đàn ông bắt đầu, giọng nói trầm đục, vang vọng giữa núi rừng. “Xin thứ lỗi cho sự đường đột này, nhưng chúng tôi cần làm rõ mọi chuyện.” Ông ta quay sang nhìn Trưởng đoàn nhà trai, nhận được cái gật đầu chậm rãi. “Việc cưới xin này… thực ra là do Tủ nhà chúng tôi bị ép buộc.”
Lời nói như một tia sét đánh xuống giữa trời quang, khiến mọi người trong đoàn nhà gái sửng sốt. Hương đứng sững lại, trái tim cô như bị bóp nghẹt. Ông Tâm và Bà Tâm trố mắt nhìn, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Người đàn ông trung niên tiếp tục, giọng nói lạnh lùng, không chút tình cảm. “Tủ nó cứu cô gái này… Hương… thoát chết trong một tai nạn. Theo luật lệ và phong tục của chúng tôi, một khi đã cứu mạng, đã có ‘nợ’ thì phải ‘trả’. Và cách ‘trả’ duy nhất để giữ danh dự, giữ bình yên cho cả hai bên là… cưới. Tủ đã bị ép phải làm vậy.”
Ông ta tạm dừng, nhìn thẳng vào Hương, ánh mắt đầy sự đánh giá và khinh thường. “Nhưng giờ đây,” ông ta nói tiếp, “dòng họ chúng tôi không thể chấp nhận một người con dâu không hiểu phong tục, không thể sống hòa nhập với bản làng. Từ cách ăn nói, cử chỉ, cho đến cách ăn mặc của cô ta… đều không hợp. Một người như Hương sẽ chỉ mang tai họa, sự bất ổn đến cho gia đình Tủ và cả dòng họ chúng tôi mà thôi.” Ông ta kết luận một cách dứt khoát, như thể đã tuyên án.
Lời tuyên án lạnh lùng của người đàn ông trung niên như đóng sầm cánh cửa cuối cùng trước mặt Hương. Cô đứng đó, cơ thể run rẩy, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, làm nhòe đi khung cảnh xung quanh. Mọi lời nói, mọi ánh mắt phán xét bỗng trở nên vô nghĩa. Điều duy nhất cô muốn lúc này là một lời giải thích, một sự khẳng định từ chính người đàn ông mà cô đã tin tưởng.
Hương quay phắt sang Tủ, ánh mắt đỏ hoe chất chứa sự đau khổ và một tia hy vọng cuối cùng. Tủ vẫn đứng đó, gầy gò và im lặng, cúi gằm mặt xuống đất, mái tóc đen rủ che khuất khuôn mặt, không dám nhìn thẳng vào cô. Cả người anh toát lên vẻ bất lực đến đáng thương. Hương lảo đảo bước tới, gần như quỵ ngã trước mặt anh.
“Anh Tủ… anh Tủ… anh có muốn cưới em không?” Giọng Hương lạc đi, nghẹn ngào đến mức tưởng chừng không thể thốt nên lời. Cô run rẩy nắm lấy cánh tay Tủ, cảm nhận được sự lạnh lẽo và cứng nhắc. “Anh nói đi! Anh có muốn cưới em không?”
Nhưng Tủ vẫn không ngẩng đầu. Anh chỉ khẽ lắc đầu, một cái lắc đầu nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân, vùi dập mọi hy vọng cuối cùng trong trái tim Hương. Không một lời nói, không một ánh mắt, chỉ là cái lắc đầu im lặng đầy bất lực.
Trái tim Hương tan nát. Một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ lồng ngực cô, xé toạc không gian tĩnh mịch trên đỉnh núi. Cả thế giới như sụp đổ dưới chân cô, chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi đau không thể gọi tên.
Hương không thể tin vào mắt mình. Cái lắc đầu của Tủ như một nhát dao đâm thẳng vào tim cô, xé toạc mọi niềm tin và hy vọng. Đau đớn đến tê dại, cô ngã quỵ xuống nền thảm đỏ đơn sơ, mặc kệ những ánh nhìn hiếu kỳ và phán xét xung quanh. Nước mắt lã chã tuôn rơi, hòa cùng lớp bụi đường lên núi còn vương trên má.
Đúng lúc đó, một bàn tay thô ráp, gân guốc đặt mạnh lên vai Tủ. Đó là Trưởng đoàn nhà trai, ông lão râu bạc với khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt đầy kiên nghị. Ông không nói gì với Hương, chỉ nhìn thẳng vào Tủ, giọng nói trầm và cương quyết, như một lời phán quyết cuối cùng.
“Tủ,” ông lão nói, từng tiếng như đóng đinh vào không khí, “Con đã hứa với dòng họ rồi. Con phải giữ lời!”
Cả không gian như nín thở. Lời nói của Trưởng đoàn nhà trai vang vọng, như một lời nhắc nhở về một giao ước ngàn đời, một sự ràng buộc không thể chối từ. Tủ ngước nhìn ông lão, đôi mắt anh đỏ hoe, chứa đựng một nỗi tuyệt vọng tột cùng. Có lẽ anh đã từng hy vọng có thể thoát khỏi gánh nặng này, nhưng giờ đây, hy vọng đó đã tan biến. Anh cúi gằm mặt xuống lần nữa, đôi vai gầy gò run lên. Cái cúi đầu ấy không chỉ là sự bất lực mà còn là sự chấp nhận một số phận đã được định đoạt, một sự ràng buộc nặng nề mà anh không tài nào vùng vẫy thoát ra được. Hương nhìn Tủ, cố tìm kiếm một tia phản kháng, một chút gì đó của người đàn ông đã từng hứa hẹn cả cuộc đời với cô, nhưng chỉ thấy sự trống rỗng, sự buông xuôi. Tủ đã bị trói buộc, và cô cũng vậy.
Đúng lúc đó, một bàn tay rắn rỏi khác nắm chặt lấy vai Hương, giật mạnh cô đứng dậy. Hương choáng váng ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt rực lửa của Ông Tâm. Đôi mắt ông đỏ hoe, chất chứa sự phẫn nộ tột cùng khi chứng kiến con gái mình bị sỉ nhục giữa chốn đông người. Bà Tâm đứng bên cạnh, nước mắt lưng tròng, tay run rẩy đưa ra định níu kéo Ông Tâm, nhưng bị ông gạt phắt đi.
Ông Tâm đưa ánh mắt quét qua Trưởng đoàn nhà trai, rồi dừng lại ở Tủ, khinh miệt. Giọng ông vang vọng, xé toạc sự im lặng đến đáng sợ của mỏm đá cao nhất, khiến mọi người giật mình.
“Dù có 100 cây vàng, nhà gái chúng tôi cũng không bán con!” Ông Tâm gằn từng tiếng, giọng đanh thép, không chút nhân nhượng. “Con gái tôi dại dột nhưng không hèn nhát! Hèn nhát là kẻ dám đưa con gái nhà người ta lên đây rồi chối bỏ trách nhiệm!”
Cả không gian như nổ tung bởi lời tuyên bố mạnh mẽ của Ông Tâm. Họ hàng nhà gái, những người đã âm thầm chịu đựng sự coi thường từ nhà trai, giờ đây như được tiếp thêm sức mạnh, bắt đầu xì xào bàn tán. Họ hàng nhà trai thì đứng chết lặng, ngỡ ngàng trước thái độ dứt khoát đến bất ngờ của ông thông gia. Tủ ngước nhìn lên, đôi mắt anh mở to, có chút bàng hoàng. Trưởng đoàn nhà trai nhíu mày, khuôn mặt khắc khổ càng thêm cau có.
Không nói thêm một lời nào nữa, Ông Tâm nắm chặt tay Hương. Ông không thèm nhìn lại Tủ hay Trưởng đoàn nhà trai, mà quay lưng dứt khoát, kéo Hương đi thẳng về phía con đường lên núi. Hương bước đi loạng choạng, đôi mắt vẫn ngấn lệ, nhưng trong sâu thẳm, cô cảm thấy một tia lửa của sự kiên cường vừa được thắp lên. Ông Tâm mặc kệ sự ngỡ ngàng của mọi người, bỏ lại phía sau một khung cảnh cưới hỏi ngổn ngang, dang dở trên đỉnh núi cheo leo.
Ngay khi Ông Tâm định kéo Hương bước thêm một bước, Hương đột ngột giật mạnh tay mình ra khỏi bàn tay rắn rỏi của bố. Ông Tâm sững lại, quay đầu nhìn Hương, vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa khó hiểu. Hương đưa tay lên lau vội những giọt nước mắt còn vương trên má. Ánh mắt cô giờ đây không còn sự yếu đuối, hoang mang như trước nữa, mà bùng lên một ngọn lửa quật cường, kiên định đến lạ.
Cả mỏm đá cao nhất lại một lần nữa chìm vào sự im lặng, nhưng lần này là vì sự chú ý đổ dồn vào Hương. Bà Tâm đứng lặng, há hốc miệng nhìn con gái. Họ hàng nhà gái không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Họ hàng nhà trai, vốn đã ngỡ ngàng vì lời tuyên bố của Ông Tâm, giờ đây lại càng bối rối hơn.
Hương hít một hơi thật sâu, đôi vai gầy run nhẹ, nhưng giọng nói cô vang lên rõ ràng, dứt khoát, như thể vừa trút bỏ được gánh nặng đè nén bấy lâu.
“Con sẽ ở lại!” Hương tuyên bố, từng lời như khắc vào không khí.
Cô ngẩng cao đầu, ánh mắt sắc lẹm, không chút dao động, nhìn thẳng vào Tủ. Sau đó, ánh nhìn ấy chuyển sang Trưởng đoàn nhà trai, một sự đối diện trực diện đầy thách thức.
Tủ chết lặng, đôi mắt mở to nhìn Hương, như không tin vào tai mình. Trưởng đoàn nhà trai nhíu mày thật sâu, vẻ mặt khắc khổ càng thêm vẻ khó chịu. Cả hai bên gia đình đều hoàn toàn bất ngờ trước sự kiên định đột ngột và mạnh mẽ đến không ngờ của Hương. Không ai, kể cả Ông Tâm hay Bà Tâm, có thể dự đoán được phản ứng này từ cô con gái tưởng chừng như đã gục ngã.
Hương bước thêm hai bước, thu hẹp khoảng cách với Trưởng đoàn nhà trai. Đôi vai gầy của Hương run lên bần bật, nhưng cô cố gắng đứng thẳng, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào ông lão râu bạc. Cả không gian lại chìm vào sự im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió lùa qua vách đá và nhịp tim đập dồn dập của những người chứng kiến. Ông Tâm định lên tiếng ngăn cản, nhưng nhìn thấy ánh mắt quật cường của con gái, ông lại ngậm miệng lại. Bà Tâm đưa tay lên che miệng, nước mắt lại chực trào.
Hương hít một hơi thật sâu, giọng nói của cô tuy run rẩy nhưng từng từ ngữ lại như một mũi dao sắc nhọn, găm thẳng vào sự kiêu ngạo của Trưởng đoàn nhà trai.
“Các người không muốn tôi làm dâu…” Hương bắt đầu, ánh mắt vẫn không rời ông lão. “Vậy tôi sẽ chứng minh mình xứng đáng!”
Trưởng đoàn nhà trai nhíu mày, khuôn mặt khắc khổ hiện rõ sự bực dọc và xem thường. Ông ta định mở miệng phản bác, nhưng Hương không cho phép. Cô tiếp lời, mạnh mẽ hơn, như thể lấy hết can đảm của mình để đối diện với sự định kiến ấy.
“Hãy cho tôi một cơ hội, một thử thách!” Hương tuyên bố, giọng nói vang vọng giữa không gian núi rừng. “Để tôi chứng minh tình yêu của tôi và Tủ không chỉ là thứ hời hợt, mà là thật lòng, là đáng giá!”
Tủ vẫn đứng chết lặng, đôi mắt mở to nhìn người con gái mình yêu. Trái tim anh đập dồn dập, vừa kinh ngạc vừa xen lẫn một niềm hy vọng mong manh. Họ hàng nhà trai xì xào bàn tán, những ánh mắt dò xét, khinh miệt vẫn không hề giảm bớt, nhưng giờ đây đã pha thêm chút tò mò.
Trưởng đoàn nhà trai nhìn Hương chằm chằm, ánh mắt ông ta lướt qua vẻ ngoài mỏng manh, tấm áo cưới lấm lem bùn đất của cô, rồi dừng lại ở ánh mắt kiên định không ngờ. Một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai thoáng hiện trên khuôn mặt già nua.
“Thử thách ư?” Ông ta khẽ nhếch môi. “Cô gái thành phố muốn thử thách để làm dâu nhà này sao?”
Hương không lùi bước, ngẩng cao đầu đối diện.
“Phải!” Hương đáp, giọng nói nhỏ lại nhưng vẫn đầy quyết tâm. “Tôi sẽ chứng minh cho các người thấy.”
Hương vừa dứt lời, cả đoàn họ hàng nhà trai lập tức vỡ òa thành những tiếng xì xào bàn tán. Những khuôn mặt khắc khổ, vốn dĩ đầy vẻ coi thường giờ đây hiện rõ sự ngạc nhiên. Họ nhìn Hương, một cô gái thành phố mảnh mai, lấm lem bùn đất nhưng lại sở hữu một ánh mắt kiên định đến khó tin. Tiếng rì rầm lan khắp mỏm đá, những lời thì thầm về sự gan dạ, bướng bỉnh của Hương vang vọng.
Trưởng đoàn nhà trai vẫn đứng đó, đôi mắt sâu hoắm nheo lại, nhìn chằm chằm vào Hương. Khuôn mặt già nua của ông ta vẫn khó dò, nhưng đôi lông mày nhíu chặt lại, thể hiện sự bối rối và có lẽ là một chút khó chịu trước sự kiên quyết của Hương. Ông ta lướt nhìn Hương từ đầu đến chân một lần nữa, như muốn tìm ra sự yếu đuối hay một sơ hở nào đó trong khí thế của cô. Thế nhưng, Hương vẫn đứng vững, không hề run sợ.
Những tiếng xì xào của họ hàng nhà trai ngày càng lớn hơn, lấn át cả tiếng gió núi. Trưởng đoàn nhà trai đột nhiên nhấc tay lên, lòng bàn tay úp xuống, ra hiệu cho tất cả mọi người im lặng. Ngay lập tức, không khí lại chìm vào tĩnh mịch. Ông ta không nói gì, chỉ đứng đó, đôi mắt vẫn dán chặt vào Hương, như đang cân nhắc, suy tính một điều gì đó rất quan trọng. Vẻ mặt ông ta lúc này trở nên vô cùng căng thẳng, đầy những nếp nhăn hằn sâu.
Sau một hồi im lặng đến nghẹt thở, ông trưởng đoàn nhà trai từ từ hạ tay xuống. Đôi mắt sâu hoắm của ông ta dán chặt vào Hương, chứa đựng một sự cân nhắc đầy phức tạp. Cuối cùng, một nụ cười nhạt nhếch mép, không rõ là khinh thường hay bị chinh phục bởi sự bướng bỉnh của Hương. Ông ta hắng giọng, âm thanh khàn đặc vang vọng giữa không gian núi rừng tĩnh mịch.
“Được thôi,” ông trưởng đoàn nhà trai chậm rãi cất lời, giọng điệu trầm trầm, kéo dài từng chữ như thể muốn tận hưởng từng khoảnh khắc này. “Nếu cô đã có gan lớn đến vậy, muốn ở lại cái nơi khỉ ho cò gáy này… thì ta sẽ cho cô một cơ hội.”
Hương đứng thẳng người, ánh mắt không hề nao núng, kiên định đối mặt với ánh nhìn dò xét của ông lão. Cô biết, cơ hội này sẽ không hề dễ dàng.
Ông trưởng đoàn ngừng lại, quét mắt qua một lượt cả đoàn nhà trai đang nín thở dõi theo, rồi lại tập trung vào Hương. “Thử thách của cô là ‘Hái Trái Tim Núi’,” ông ta tuyên bố, giọng nói vang dội hơn, rõ ràng và đầy uy quyền. “Cô sẽ có ba ngày để hoàn thành nó.”
Cả mỏm đá lại xôn xao. Họ hàng nhà trai bắt đầu thì thầm bàn tán, những cái tên như “Trái Tim Núi”, “ba ngày” được nhắc đi nhắc lại với vẻ khó tin. Tủ, từ nãy đến giờ vẫn đứng im như pho tượng, đột nhiên co người lại, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Hương với vẻ hoảng loạn.
Ông trưởng đoàn không để ai có cơ hội phản ứng, tiếp tục nói với một vẻ uy nghi: “Nếu cô thành công, cô có thể ở lại đây, làm dâu của người vùng núi này. Nhưng nếu thất bại…” Ông ta nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt sắc như dao găm thẳng vào Hương. “…cô phải rời đi mãi mãi, không được phép gặp lại Tủ dù chỉ một lần nữa.”
Dứt lời, một làn sóng phản ứng mạnh mẽ bùng lên. Tủ lập tức bước về phía trước, gương mặt tái mét, định can ngăn Hương. “Hương, đừng…!” Anh ta khẩn khoản, nhưng tiếng nói bị kìm nén trong cổ họng.
Ông Tâm và Bà Tâm cũng lộ rõ vẻ lo lắng tột độ. Bà Tâm vội nắm lấy tay Ông Tâm, đôi mắt bà cầu khẩn nhìn Hương, nhưng cô gái trẻ đã đưa ra quyết định của mình.
Hương nhìn Tủ, ánh mắt cô tràn đầy quyết tâm, như muốn trấn an anh rằng cô sẽ không bỏ cuộc. Sau đó, cô ngẩng cao đầu, đối diện với ông trưởng đoàn, không chút do dự.
“Tôi chấp nhận,” Hương dõng dạc nói, giọng cô vang vọng giữa tiếng xì xào của họ hàng nhà trai. “Tôi chấp nhận thử thách ‘Hái Trái Tim Núi’.”
Cả mỏm đá như bị đóng băng trong giây lát. Họ hàng nhà trai nhìn cô gái bé nhỏ, mảnh mai ấy bằng ánh mắt kinh ngạc, xen lẫn chút khinh thường cố hữu vẫn chưa tan biến. Trong sâu thẳm, một vài người đã bắt đầu hả hê, tin rằng Hương sẽ không bao giờ có thể vượt qua. Tủ cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt, đứng đó bất lực nhìn Hương, trong khi cô đã tự đặt mình vào một canh bạc sinh tử.
Tủ, với gương mặt tái mét và đầy vẻ hoảng loạn, lập tức bước tới, gần như chồm lên phía trước. “Không, Hương!” Anh ta thốt lên, giọng nói nghẹn lại, xen lẫn sự tuyệt vọng. “Thử thách đó rất nguy hiểm! Đừng!”
Hương quay đầu lại nhìn anh. Ánh mắt cô, vốn đã kiên định từ nãy giờ, nay càng trở nên sâu thẳm, dịu dàng nhưng không kém phần quyết liệt khi chạm vào Tủ. Trong khoảnh khắc đó, Tủ như đọc được ngàn lời từ đôi mắt ấy: vì anh, vì tình yêu của họ, cô sẵn sàng đối mặt với mọi hiểm nguy. Một nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt trái tim Tủ, nhưng cùng lúc đó, một sự bất lực lớn lao cũng ập đến. Anh ta biết, không lời nào có thể lay chuyển được quyết tâm của Hương lúc này. Anh chỉ có thể đứng đó, im lặng nhìn cô, nỗi lo lắng như một tảng đá đè nặng trong lồng ngực.
Ông Tâm và Bà Tâm, những người nãy giờ đứng chết lặng bên họ hàng, đột ngột bừng tỉnh sau lời Tủ thốt ra. Họ lao về phía Hương, gương mặt nhăn nhó vì sợ hãi và nước mắt. Bà Tâm không giữ nổi nữa, tiếng nức nở bật ra thành từng tiếng thét xé lòng khi bà ôm chầm lấy Hương, siết chặt như thể sợ cô sẽ tan biến. Ông Tâm cũng vội vã vòng tay ôm lấy con gái, giọng ông lạc đi vì lo lắng tột cùng.
“Con ơi, nguy hiểm lắm!” Bà Tâm khóc nức nở, hơi thở đứt quãng. “Về với bố mẹ đi con! Đừng dại dột mà làm điều gì… khiến bố mẹ phải hối hận cả đời!”
Ông Tâm siết chặt lấy Hương, khuôn mặt tiều tụy vì lo lắng. “Hương, nghe lời bố mẹ. Chuyện này không phải trò đùa! Lỡ có mệnh hệ nào…” Ông không thể nói hết câu, nghẹn lại trong cổ họng, cảm giác bất lực dâng trào.
Hương cảm nhận được hơi ấm và sự run rẩy từ vòng tay của bố mẹ. Cô siết chặt lại vòng ôm, gương mặt vẫn kiên định đến lạ thường. Ánh mắt cô nhìn về phía mỏm đá cao nhất, nơi đã dựng rạp và mâm cỗ đơn sơ nhưng tươm tất, rồi lại quay về phía bố mẹ. Cô biết bố mẹ đang rất đau khổ, rất sợ hãi, nhưng cô không thể lùi bước. Đây là lựa chọn của cô, là con đường cô phải đi.
“Bố mẹ đừng lo,” Hương trấn an, giọng cô vẫn vững vàng dù vành mắt đã ửng đỏ. Cô nhẹ nhàng xoa lưng Bà Tâm, rồi quay sang Ông Tâm. “Con sẽ không sao đâu. Con phải làm điều này, bố mẹ hiểu cho con.”
Bà Tâm lắc đầu nguầy nguậy, những giọt nước mắt nóng hổi thấm ướt vai Hương. “Không, mẹ không hiểu! Con là con gái của mẹ! Sao con có thể… Sao con lại đòi làm những điều điên rồ như vậy?”
Ông Tâm nhìn sâu vào mắt Hương, ông thấy sự bướng bỉnh, sự gan lì không thể lay chuyển ở con gái mình. Ông thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu của một người cha bất lực. “Hương…” Ông chỉ gọi tên con, mọi lời khuyên nhủ dường như vô nghĩa trước quyết tâm sắt đá của cô.
Hương buông lỏng vòng ôm, cô lùi lại một bước, nhẹ nhàng nắm lấy tay bố mẹ, nhưng ánh mắt cô vẫn không hề có ý định thay đổi. Cô biết mình đang làm gì, và cô sẽ phải đối mặt với nó.
Hương nhẹ nhàng buông tay bố mẹ, cô lùi lại một bước, nhưng ánh mắt vẫn không hề có ý định thay đổi. Cô biết mình đang làm gì, và cô sẽ phải đối mặt với nó. Hương quay mặt về phía họ hàng nhà gái đang đứng đó, gương mặt họ nhăn nhó vì lo lắng, vài người đã bật khóc thút thít.
Một người dì của Hương, gương mặt phờ phạc vì mất ngủ, bước đến gần, trên tay cầm một chiếc ba lô vải nhỏ. “Hương ơi, con mang cái này đi. Trong đây có ít đồ ăn, nước uống, với mấy cái áo ấm. Đường lên đó lạnh lắm, con chịu khó mặc vào kẻo ốm.”
Hương khẽ mỉm cười, lắc đầu từ chối. “Con cảm ơn dì, nhưng con không cần đâu ạ. Con muốn tự mình chuẩn bị mọi thứ.”
Lời từ chối dứt khoát của Hương khiến họ hàng nhà gái ngỡ ngàng. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn cô với ánh mắt khó hiểu, xen lẫn chút trách móc. Bà Tâm, nghe con gái nói vậy, lại càng bật khóc nức nở hơn, tiếng nấc nghẹn ngào xé lòng. Ông Tâm thở dài thườn thượt, bất lực nhìn con.
Hương quay sang nhìn Tủ, ánh mắt anh đầy lo lắng nhưng cũng chất chứa niềm tin. Sau đó, ánh mắt cô dừng lại ở Trưởng đoàn nhà trai, ông lão râu bạc vẫn đứng đó điềm nhiên, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào trên gương mặt đầy nếp nhăn. Hương tiến lại gần Trưởng đoàn nhà trai, giọng cô dõng dạc, không chút e dè hay sợ sệt.
“Thưa trưởng đoàn, con xin phép được mượn một con dao và một túi vải thô.”
Cả không gian như chết lặng. Họ hàng nhà gái há hốc mồm, những tiếng xì xào, bàn tán nổi lên trong hàng ngũ nhà trai. Ánh mắt dò xét, ngờ vực, xen lẫn tò mò đổ dồn về phía Hương. Họ tự hỏi cô gái thành phố này đang định làm gì với một con dao và túi vải trong thử thách khắc nghiệt sắp tới.
Trưởng đoàn nhà trai nhíu mày, nhìn thẳng vào mắt Hương. Ánh mắt ông như muốn đọc thấu tâm can cô gái, tìm kiếm chút yếu đuối hay sự nông nổi. Sau một thoáng im lặng căng thẳng đến nghẹt thở, ông gật đầu nhẹ, không nói một lời, chỉ ra hiệu cho một người đàn ông trong đoàn nhà trai.
Người đàn ông kia nhanh chóng đi vào lều, lát sau trở ra với một con dao rừng bản lớn, lưỡi dao sáng loáng phản chiếu ánh nắng, và một chiếc túi vải thô màu nâu sậm. Anh ta đưa cho Hương.
Hương đón lấy con dao và túi vải, tay cô siết chặt lấy cán dao. Ánh mắt cô rực lên một ngọn lửa quyết tâm mãnh liệt, quét qua từng gương mặt đang nhìn mình với đủ thứ cảm xúc: lo lắng từ bố mẹ, ngạc nhiên từ họ hàng nhà gái, nghi ngờ và cả khinh thường từ phía nhà trai. Cô biết, đây không chỉ là một thử thách mà còn là một cuộc chiến. Cô phải chứng minh bản thân mình xứng đáng.
Mặt trời đã khuất dạng hoàn toàn, nhường chỗ cho bóng đêm bao trùm lấy Mỏm đá cao nhất. Gió thổi ào ạt, mang theo hơi sương lạnh giá từ thung lũng, luồn lách qua những lều vải tạm bợ và những tảng đá lởm chởm. Lửa trại đã tàn, chỉ còn lại những đốm than hồng lập lòe trong đêm tối mịt mùng.
Hương ngồi co ro trong một góc khuất, tránh xa ánh mắt dò xét của những người xung quanh. Con dao rừng lớn nằm vắt ngang đùi, lưỡi thép sáng loáng phản chiếu ánh trăng lờ mờ. Chiếc túi vải thô nằm lăn lóc bên cạnh. Sự quyết tâm sắt đá ban ngày giờ đây bị thay thế bởi cảm giác cô đơn và một chút hoài nghi. Cô nhìn con đường lờ mờ phía trước, biết rằng thử thách kinh khủng nhất vẫn đang chờ đợi. Bỗng, một bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện giữa những tảng đá.
Một bàn tay ấm áp khẽ đặt lên vai Hương. Cô giật mình, quay phắt lại. Ánh mắt cô chạm phải ánh mắt đầy lo lắng của Tủ. Anh đứng đó, im lặng như một cái bóng, gương mặt khắc khổ dưới ánh trăng. Trên tay anh là một chiếc bản đồ vẽ tay nguệch ngoạc trên mảnh giấy đã úa màu thời gian, và một gói nhỏ được bọc cẩn thận bằng lá rừng khô.
Tủ nhẹ nhàng đặt bản đồ và gói thức ăn xuống bên cạnh Hương, không nói một lời nào. Ánh mắt anh vẫn dán chặt vào cô, chất chứa sự bất an, nhưng cũng là một niềm tin thầm lặng. Đôi mắt anh như muốn nói lên tất cả những điều mà môi anh không thể thốt ra. Sau một khắc im lặng nặng nề, anh quay lưng bước đi, hòa vào màn đêm đen kịt mà không ngoái lại.
Hương nhìn theo bóng Tủ cho đến khi anh hoàn toàn biến mất. Cô cúi xuống, nhặt chiếc bản đồ và gói thức ăn lên. Những nét vẽ trên bản đồ tuy thô sơ nhưng rõ ràng chỉ dẫn từng đoạn đường, từng vách đá, từng con suối ẩn mình trong rừng sâu. Gói thức ăn khô tuy nhỏ bé nhưng chứa đựng thứ lương thực quý giá, cần thiết cho những chuyến đi rừng dài ngày.
Một dòng điện ấm áp chạy dọc sống lưng Hương, xua đi cái lạnh và sự cô đơn đang bao trùm. Tủ không cần nói, anh đã thể hiện tất cả bằng hành động thầm lặng này. Đây không chỉ là một bản đồ hay thức ăn, đây là sự quan tâm, là niềm tin anh đặt vào cô. Tia hy vọng le lói bừng sáng trong lòng Hương, rực rỡ như một đốm lửa nhỏ giữa đêm tối. Cô biết, mình không hề đơn độc.
Ánh bình minh mờ ảo bắt đầu le lói, xua đi màn đêm lạnh lẽo trên Mỏm đá cao nhất. Sương sớm giăng mắc khắp nơi, phủ một lớp bạc mỏng lên những tảng đá và tán lá rừng. Hương đứng dậy, cơ thể nhức mỏi nhưng tinh thần thì tỉnh táo lạ thường. Cô đã thức dậy từ khi trời còn chưa rạng, sắp xếp lại chiếc túi vải thô, kiểm tra con dao rừng và gói thức ăn Tủ đã đưa. Bản đồ trong tay cô đã được xem đi xem lại nhiều lần, từng nét vẽ đã in sâu vào tâm trí Hương.
Ông Tâm và Bà Tâm đã chờ sẵn bên bếp lửa nhỏ đang lập lòe. Gương mặt họ hằn rõ vẻ lo lắng, đôi mắt thâm quầng sau một đêm không ngủ. Bà Tâm tiến đến, ôm chặt lấy Hương, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
BÀ TÂM
(Nấc nghẹn)
Hương ơi, con đừng đi… Mẹ sợ lắm. Núi rừng đâu phải trò đùa!
ÔNG TÂM
(Giọng khàn đặc)
Con bé này, con bướng bỉnh vừa thôi chứ! Tỉnh táo lại đi, con ơi!
Hương gỡ tay mẹ ra, nhìn thẳng vào mắt cả hai người. Ánh mắt cô kiên định, không chút do dự.
HƯƠNG
(Thở dài, kiên quyết)
Con đã quyết rồi, bố mẹ. Con phải đi. Con phải chứng minh tình yêu của con, chứng minh con không hề sai. Đừng lo cho con. Con sẽ về!
Ông Tâm và Bà Tâm chỉ còn biết đứng nhìn, bất lực và đau xót. Họ biết, khi Hương đã quyết thì không ai có thể cản được.
Xa xa, cạnh một gốc cổ thụ, Tủ đứng đó, bất động. Ánh mắt anh dán chặt vào bóng dáng Hương, chất chứa nỗi buồn sâu thẳm và sự lo âu tột cùng. Anh không bước đến, không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn người con gái mình yêu chuẩn bị bước vào hiểm nguy. Trong lòng Tủ, một dự cảm không lành chợt dấy lên, lạnh buốt.
Hương quay lưng lại với bố mẹ, bước những bước chân dứt khoát. Cô ngước nhìn đỉnh núi sừng sững, mờ ảo trong sương sớm. Con đường mòn dẫn vào rừng sâu hiện ra mờ mờ, heo hút. Chiếc dao rừng Hương mang bên mình, bản đồ và gói thức ăn Tủ đưa, tất cả đều là hy vọng. Mỗi bước chân của Hương đều nặng trĩu quyết tâm và cả một chút sợ hãi, nhưng cô không cho phép mình lùi bước. “Trái Tim Núi” đang chờ đợi, và Hương sẽ tìm thấy nó, dù phải đánh đổi bằng bất cứ giá nào.
Cô hít một hơi thật sâu, dũng cảm một mình bước vào bóng tối của đại ngàn, bắt đầu hành trình “Hái Trái Tim Núi” gian khổ. Cánh rừng rậm rạp nuốt chửng bóng dáng bé nhỏ của Hương, chỉ còn lại tiếng chim rừng lảnh lót và tiếng gió núi rì rào như lời tiễn biệt.
Hương bước đi, mỗi bước chân lún sâu vào lớp đất ẩm mục, rễ cây chằng chịt như những con rắn khổng lồ. Con đường mòn lên núi càng lúc càng dốc đứng, hiểm trở, buộc cô phải bám chặt vào những thân cây leo, những mỏm đá nhô ra để giữ thăng bằng. Sương sớm dần tan, nhường chỗ cho ánh nắng lọt qua tán lá rừng, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền lá xanh rậm rạp. Hương thở dốc, cơ thể thấm mệt nhưng ánh mắt vẫn kiên định nhìn về phía trước, nơi ẩn khuất “Trái Tim Núi” huyền thoại.
Bỗng, một tiếng gầm gừ trầm đục, dữ tợn vang lên, xé tan sự tĩnh lặng của đại ngàn. Tiếng gầm không xa, và Hương cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô lập tức dừng lại, toàn thân căng thẳng, đôi mắt đảo nhanh tìm kiếm. Từ trong bụi cây rậm rạp phía trước, một cái bóng đen to lớn lao ra, chặn đứng lối đi. Đó là một con lợn rừng đực to lớn, lông đen xù xì, đôi mắt đỏ ngầu vằn vện hung hãn, và cặp răng nanh nhọn hoắt chìa ra khỏi mép như hai lưỡi dao sắc bén. Nó gầm lên một tiếng nữa, chân cào xuống đất, sẵn sàng tấn công.
Hương chết sững, tim đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Sự hoảng sợ bủa vây, khiến cô gần như tê liệt. Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, cái bản tính bướng bỉnh và gan lì của Hương trỗi dậy. Cô không thể lùi bước. Cô đã đi xa đến thế này, đã vượt qua bao nhiêu sự phản đối, bao nhiêu nghi ngờ. Cô sẽ không gục ngã trước hiểm nguy đầu tiên. Bàn tay Hương siết chặt cán dao rừng, mũi dao sáng loáng phản chiếu ánh sáng lờ mờ của khu rừng. Cô nâng con dao lên, chĩa thẳng vào con thú, đôi mắt ánh lên sự thách thức và quyết tâm sinh tồn.
Con lợn rừng gầm lên, lao tới. Hương gồng mình, sẵn sàng đối mặt. Chỉ một cú vọt, nó có thể kết liễu cô. Nhưng đúng lúc đó, một tiếng động lạ vang lên từ phía sâu trong rừng, khiến con vật hung dữ đột ngột khựng lại. Nó nheo mắt nhìn về phía tiếng động, rồi gầm gừ một tiếng, quay ngoắt lại, chạy biến vào rừng sâu, để lại Hương một mình giữa con đường mòn heo hút, thở hổn hển. Con dao vẫn run rẩy trong tay cô. Cô đã sống sót, nhưng hiểm nguy trên đỉnh núi này mới chỉ vừa bắt đầu.
Hương đứng đó một lúc lâu, cảm nhận từng nhịp đập dữ dội của trái tim, từng dòng mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương. Khoảnh khắc đối mặt với cái chết cận kề đã thay đổi cô, không chỉ là sự sợ hãi mà còn là một nhận thức sâu sắc về giá trị của sự sống, về những gì cô thực sự đang đánh đổi. Cuộc hành trình “Hái Trái Tim Núi” này, rốt cuộc không chỉ là chứng minh tình yêu, mà còn là một cuộc thử thách với chính bản thân, với những giới hạn và định kiến.
Cô nhớ về ánh mắt lo lắng của Ông Tâm, Bà Tâm, về sự im lặng nặng trĩu của Tủ. Họ yêu cô, bằng cách riêng của mỗi người, và cô đã chọn con đường gian nan này để khẳng định một điều gì đó cho riêng mình, cho tình yêu của cô. Nhưng giờ đây, đứng giữa đại ngàn hoang vu, chỉ có cô và cây dao sắc lạnh, Hương chợt hiểu rằng đôi khi, tình yêu không cần những minh chứng hùng vĩ đến thế. Tình yêu chỉ cần sự thấu hiểu, lòng tin và sự hiện diện. Có lẽ, “Trái Tim Núi” mà cô tìm kiếm không phải là một vật chất hữu hình, mà là sự bình yên trong tâm hồn, là khả năng chấp nhận và tha thứ, là sự dũng cảm đối mặt với thử thách không phải để chứng minh với ai, mà để tự khám phá sức mạnh tiềm ẩn bên trong mình. Con đường phía trước vẫn còn xa, và có thể cô sẽ không tìm thấy được cái gọi là “Trái Tim Núi” theo nghĩa đen. Nhưng Hương biết, cô đã tìm thấy một phần của chính mình, một phần gan lì và kiên cường hơn, sẵn sàng đón nhận mọi bão giông của cuộc đời, không còn là cô gái bướng bỉnh dại dột ngày nào mà là một người phụ nữ trưởng thành, trân trọng từng khoảnh khắc được sống, được yêu. Hành trình này, dù kết thúc thế nào, cũng đã là một bài học vô giá.

Để lại một bình luận